Chăn rau em sinh viên mông to bím đẹp vãi

Anh đặt cốc xuống bàn, ngồi cạnh Thư, bàn tay ấm áp đặt lên vai cô, giọng trầm đầy yêu thương: “Em yêu, anh tin em, nhưng từ giờ đừng giấu anh chuyện gì nữa, anh không muốn mất em đâu.” Thư ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe chạm vào ánh nhìn dịu dàng của anh, lòng cô như được xoa dịu bởi sự ấm áp ấy, cô gật đầu, giọng khẽ: “Dạ, anh, em hứa.” Nhưng khi dựa vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh qua lớp áo mỏng, cô vẫn run, “Anh tha thứ thật sao, sau tất cả những gì em làm?”
Hoàng vuốt nhẹ tóc cô, những ngón tay thô ráp lùa qua từng sợi tóc rối, “Anh yêu em, Thư, anh sẽ bảo vệ em, chỉ cần em thành thật với anh.” Thư mỉm cười yếu ớt, đôi môi khô nứt khẽ cong lên, nhưng nụ cười chưa kịp nở đã tắt khi điện thoại trên bàn rung lên, tiếng “bíp bíp” nhỏ cắt ngang không gian tĩnh lặng. Hoàng đặt tay lên tay cô, bàn tay anh ấm nóng bao lấy những ngón tay lạnh buốt của cô, giọng dịu nhưng kiên định: “Em yêu, nếu có gì, nói với anh, đừng sợ, anh ở đây mà.” Thư hít sâu, đôi môi mím chặt, cuối cùng không giấu nữa, cô thì thầm: “Anh, là Nam, hắn bảo em gặp hắn tối nay, nếu không hắn gửi ảnh nhà hàng cho anh.” Hoàng siết tay cô chặt hơn, đôi mắt anh thoáng tia giận cháy lên, nhưng giọng vẫn dịu dàng: “Hắn còn dám đe dọa em sao?