Móc bím cho đứa em gái ngủ say của mình

Thư lưỡng lự, lòng bất an, “Hoàng đi làm rồi, chỉ có mình và con ở nhà, không nên để anh ta vào,” nhưng phép lịch sự khiến cô gật đầu: “Dạ, anh Nam, vào đi, mưa ướt hết rồi, anh ngồi chút cho khô áo.” Nam bước vào, mang theo mùi mưa ẩm và chút hương thuốc sát trùng thoảng lên từ áo blouse, anh ta ngồi xuống sofa, ánh mắt không rời khỏi Thư làm cơ thể nàng bất giác rùng mình, nơi sâu thẳm giữa hai chân râm ran dân lên một cảm giác khó diễn tả. Bên trong căn nhà, ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn bàn tỏa ra, hắt lên tường một thứ ánh sáng ấm áp nhưng không xua tan được cảm giác ngột ngạt đang bao trùm lấy Thư. Dưới háng nước rỉ ra đã thấm qua quần lót nàng hốt hoảng không biết nó đã vậy từ khi nào. Cơ thể nàng âm ỉ. Bên trong căn nhà, ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn bàn tỏa ra, hắt lên tường một thứ ánh sáng ấm áp nhưng không xua tan được cảm giác ngột ngạt đang bao trùm lấy Thư. Cô giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía cửa, tay run run đặt khăn xuống bàn. Qua lớp kính mờ, bóng dáng một người đàn ông cao gầy hiện lên dưới mưa, chiếc áo blouse trắng ướt sũng dính chặt vào người. Thư giật mình, “Dạ, không đâu anh, em mặc áo rộng mà,” nhưng lòng run, “Anh ấy nghi rồi sao, sao lại nói vậy.” Hoàng kéo cô lên giường, cởi quần lửng, lưỡi liếm lồn, “Chụt chụt,” nước lồn chảy ra từ vụ Nam